blog

Cơm niêu, món ăn gợi nhớ về tuổi thơ của bà

Cơm niêu, món ăn gợi nhớ về tuổi thơ của bà

Thời bây giờ, chẳng còn nhà nào nấu cơm niêu nữa, có khi chẳng còn được mấy ai biết dùng niêu mà nấu cơm được

Bà tôi vẫn kể, tuổi thơ của bà nghèo lắm, vất vả lắm, chẳng được như các cháu bây giờ. Bà gánh nước suối về cho cả nhà tắm, gặt nấu cơm và trông cả đàn em. Cứ chiều nào cũng thế, bà lại đong từng nắm gạo nhỏ, cho vào niêu, cắt mẩu lá chuối to vừa miệng niêu làm cái vung như bây giờ để nấu cơm niêu. Cái niêu bằng đất nung thời ấy quý lắm, mỗi nhà chỉ có một hai cái thôi nên khi dùng phải thật cẩn thận, rửa sạch và phơi khô.

Bài viết liên quan

>> Phải trở lại  Sài Gòn để thưởng thức cơm niêu

>> Khám phá ẩm thực Singapore ngay tại Việt nam

>> Bí Quyết Nấu Cơm Niêu Singapore Tại Nhà

Mỗi lần ngồi nghe bà kể lại câu chuyện của những ngày xưa, tôi lại thèm khát được một lần có cái cảm giác ấy. Như thời thơ ấu của bà, tôi cũng muốn được một lần cùng cả đám trẻ hàng xóm, ngồi canh cái niêu cơm chín, chốc chốc lại quạt, chốc chốc lại thêm củi, đẩy than, để rồi đứa nào đứa nhìn mặt nhau mà phì cười vì mặt nhọ nhem nhuốc. Ừ thì những cái ngày tháng ấy vất vả, nghèo đói nhưng sao nghe bà kể thôi mà lại hạnh phúc thế?

Thời bây giờ, chẳng còn nhà nào nấu cơm niêu nữa, có khi chẳng còn được mấy ai biết dùng niêu mà nấu cơm được. Bà tôi rất sợ, sợ rằng các thế hệ con cháu sau này vì sự tiến bộ của xã hội mà quên đi mất nồi cơm của bà, cái nồi cơm niêu của thời nghèo đói đã nuôi sống bố mẹ chúng, nuôi sống không biết bao nhiêu tâm hồn.

Sau chuyến đi công tác Sài Gòn, tôi mới biết hóa ra cơm niêu bây giờ lại trở thành món ăn được ưa chuộng  như thế. Tôi phát hiện ra không chỉ có một quán cơm mà có cả chuỗi nhà hàng của HOMY. Tôi kể cho bà nghe với cả một niềm tự hào rằng thế hệ chúng con bây giờ, người ta vẫn ăn cơm niêu hàng ngày với cả một niềm trân trọng đấy bà ạ. 

Đến Sài Gòn, lần đầu tiên trong đời tôi được ăn cơm niêu. Dù trước đó tôi đã được nghe bà kể về nó chi tiết lắm rồi, ấy thế mà khi ăn vào, mọi thứ lại khác hoàn toàn với tượng tượng của tôi. Chiếc niêu bây giờ người ta làm hiện đại quá, vừa đẹp vừa nhỏ nhỏ xinh xinh mà lại có cả niêu bằng kim loại. ăn một bữa cơm mà chẳng lo cơm nguội, niêu cơm này giữ nhiệt tốt thật đấy. và thứ mà khiến tôi bất ngờ nhất đó là mùi vị của cơm. Tôi là một đứa lười ăn cơm, ấy thế mà lần đầu tiên trọng đời tôi được ăn những thìa cơm ngon đến thế. Chẳng cần gì to tát, chỉ một bát cà mặn , thêm đĩa rau muống luộc với ít thịt bằm, những thứ bình thường mà ngày nào tôi cũng ăn thế mà hôm nay lại ngon đến lạ. Có thể bạn sẽ chẳng tin đâu, cơm dẻo đến từng hạt, dẻo nhưng không hề nát đâu nhé, dẻo mà hạt nào ra hạt đấy . Đã thế, cái mùi cơm thì quả thật không thể chê vào đâu được. Chưa bao giờ mình nghĩ có cái nồi nào mà sịn hơn cái nồi ngoại nhà tôi được, thế nhưng đồ ngoại nào thì cũng thua cái niêu thời các cụ hết. 

Trước giờ, chẳng bao giờ tôi ăn cháy, vì sợ cứng, hư răng. Nhớ lời bà kể cháy cơm niêu ngon lắm, tôi mới dặn lòng mình thôi thì ăn thử. Và thế rôi tôi nghiện luôn cái thứ cháy này. Vàng ươm, siêu thơm mà ròn vô cùng.  Mà cháy thì nào có mỏng, cũng khá dày đấy chứ, thế mà lại không cũng chút nào mới tài.

Trở về nhà, tôi tỉ tê kể với bà về món cơm niêu siêu ngon ấy. Thế mà bà cứ kêu ngày xưa khổ, ngày xưa được ăn cơm ngon đến thế cơ mà. Lâu lâu rồi, không được ăn cơm niêu, tôi thực sự rất nhớ.

 

Hotline 097 878 5500 Đặt bàn online