blog

Cơm niêu Sài Gòn- Còn chút gì để nhớ?

Cơm niêu Sài Gòn- Còn chút gì để nhớ?

Cơm niêu Sài Gòn một chút hương vị nhớ thương.

Phải rồi, mỗi lần ăn cơm niêu là mỗi lần ta nhớ. Cứ cái nỗi nhớ bâng quơ mà chẳng biết đang nhớ về cái gì. Chỉ biết rằng đâu đó quanh đây có một cái bóng dáng xưa cũ, luẩn quẩn trong lòng khiến người ta không thôi bồi hồi để rồi lỡ có xa Sài Gòn, thay vì nhớ về cả một thành phố, người ta lại nhớ về một niêu cơm. Món ăn này tự nhiên trở thành miền ký ức chỉ nhẹ nhàng thế thôi.

Bài viết liên quan

>> Review cơm niêu Singapore Homy

>> Cơm niêu Sài gòn, Một chút nhẹ nhàng giữa phố phường náo nhiệt

>> Uống gì khi ăn cơm niêu singapore

Chẳng còn xa lạ gì nếu có một lần bước chân vào quán cơm niêu, bạn bắt gặp hai người lính đã già rồi, mặc quân phục từ thời xưa, có chiếc áo đã sờn lắm, đã cũ lắm, trên ngực còn có vài dăm ba chiếc huy chương. Họ ngồi ăn cơm niêu và hả hê với nhau từng câu chuyện thời kháng chiến, những trận bom rơi và những người đồng đội sống chết có nhau, những câu chuyện có lẽ đã được nghiềm ngẫm không biết bao nhiê lần. Chẳng phải tự nhiên mà các bác, các ông lại chọn ngồi bên mâm cơm niêu, bởi đó là những gì đã nuôi sống họ cả những năm tháng khó khan, gian khổ mà tự hào nhất của cuộc đời này.

Cơm niêu Sài Gòn- Còn chút gì để nhớ?

Mỗi lần trời mưa lất phất, mà thời tiết Sài Gòn lạ thật, thỉnh thoảng lại có những đợt mưa lạ lùng như thế. Trời mưa lất phất lại khiến người ta có khao khát được ngồi bên mâm cơm niêu, cơm niêu Sài Gòn cứ mỗi lúc như thế là lại đông nghít. Tìm đến cơm niêu như thể đang tìm về một tổ ấm nào đấy, một tổ ấm mà người ta đang phải chia xa, khi mưa lất phát lại khiến lòng đau nhói, chỉ có những bữa ăn như thế này mới xoa dịu, mới hâm nóng được tâm hồn.



    Bạn biết không, cơm niêu Sài Gòn đã không ít lần chứng kiến sự tìm lại, sự trở về không phải của những người đang đi xa, mà là sự trở về của những người đang ở bên nhau. Các bạn trẻ đã lập gia đình, có phải bạn đã từng ít nhất hơn một lần bế tắc? Đó là chuyện rất đối bình thường khi mà con người ta vẫn còn bồng bột lắm. Người ta chọn cách xa nhau đôi khi chẳng có lí do gì, chỉ là không còn thương nhau nữa. Và rồi, chiếc niêu cơm đã khiến người ta trở về như thế nào? Đơn giản là cái cảm giác ấm cúng và sự quan trọng của gia đình mà nó đam lại. Từng hơi khói nhỏ bốc lên, là từng một nỗi niểm, từng một kỷ niệm và chúng ta đã từng cũng nhau trải qua, từng hạt cơm thơm tròn, cũng như tưngf khó khan mà để đến được với nhau người ta đã phải trải qua như thế nào. Và cái vị ngọt bùi để lại nơi đầu lưỡi đã nhắc nhở rằng, hạnh phúc gia đình là thứ mà ta phải níu kéo, phải chân trọng và nâng niu.

Nói đến đây, cái chút gì để nhớ có lẽ chính là cái hương vị ngọt cuối cùng còn đọng lại của từng hạt cơm, cái mùi khói trắng thơm nồng mà qua đi rồi vẫn còn vương vấn mãi không thôi.


  

Những bạn trẻ Việt đang xa quê, nhất là những ai đang là du học sinh hoặc bay sang một phương trời khác, có lẽ “ nhớ cơm như nỗi nhớ nhà” . Nếu có vô tình được ngửi một mùi giống cái mùi khói cơm niêu đâu đó có lẽ cũng đủ trào dâng nước mắt.

Có lẽ chút nhớ nhỏ nhoi này chỉ đơn giản là cái nhớ mà mỗi lần đi qua con hẻm có một quán cơm niêu ven đường Sài Gòn, cái mùi khói thơm ấy cũng vương vào, cũng kéo người ta phải dùng lại một chút. Cái cảm giác mà không biết bao lâu rồi không được đi qua con hẻm ấy?

Hotline 097 878 5500 Đặt bàn online